Chương 2 ‘Đã 3 tháng kể từ người cuối cùng đến rồi nhỉ?’ Tôi nhìn hai người đàn ông đứng trước cửa nhà mình với ánh mắt lạnh lùng. Ai đó đã đứng kế bên tôi chợt bật cười khúc khích. Đó là Andrew, chủ quán bar bên cạnh. “Này Syrinx. Vụ đó còn xảy ra tiếp nữa không? ” Tôi nhìn anh ta và nói, “Tôi vừa trở về từ cửa hàng của mình. Có chuyện gì?" "Vậy lần này cô cũng định làm trang sức giả à?" "Ừ. Đúng vậy đấy. Mà anh đứng bên cạnh tôi bao lâu rồi ? ” "Này, có vẻ như cô có khác rồi kìa?" Andrew chuyển chủ đề khác và gật đầu về phía hai người đàn ông ở trước cửa nhà tôi. Người đàn ông đang gõ cửa giờ đang nằm trên sàn và nhắm mắt. Người đàn ông bên cạnh cũng dường như đã ngất đi. Trong khi hai người bọn họ đợi tôi đến. Trời đất ơi. "Bọn họ đang bị cái quái gì vậy chứ?" Tôi hỏi Andrew. “Nếu tính cả những người trước đó thì… tổng cộng đây là lần thứ 5 nhỉ?” Tôi đưa bàn tay đang tính ra cho Andrew xem cùng. “…… có lẽ đây là lần thứ 6 thì phải?” Tôi vội gật đầu. Hừm, đây có lẽ đã là bệnh nhân thứ 6 của tôi thì phải. Đầu tôi như sắp nổ tung ra luôn, vì vậy tôi nghĩ mình phải làm cái gì đó. Andrew, vẫn giữ giọng bình tĩnh trong khi anh ta đang giễu cợt tôi. “À, này. Tại sao cô không bỏ cái công việc bán trang sức đi, rồi làm bác sĩ? Ha ha, cô sẽ giàu nứt vách nếu cô làm vậy đấy. ” “Câm dùm tôi cái đi, nói lên điều đó chỉ tổ khiến tôi bực thêm thôi ”Tôi hét lên với anh ta, Đôi lông mày nhíu lại. "Gì chứ? Tại sao cô không thử làm cái đi? Sẽ tuyệt vời lắm đấy! ”. "Anh điên à? Bộ anh không biết rằng để được trở thành một bác sĩ phải có giấy chứng nhận của Đế Quốc à ? " “Cô không định trở nên giàu hơn à?” ''Với tôi cái tính mạng này là quan trọng rồi, anh không biết nếu tôi chữa bệnh mà không có giấy chứng nhận thì đó là bất hợp pháp tôi có thể bị kết án tử hình đấy." Lúc này trong xã hội thì quyền lực của Điện thờ cũng ngang bằng Hoàng Tộc. “Hơn nữa,... Nếu tôi mà bị Điện thờ nhắm đến là... Tôi có thể sẽ bị giết chết vì có thể tôi là mối nguy ngại đối với bọn họ”. "Ha ha, cô sắp chết rồi à?" ''Tôi đoán tôi sẽ chết dễ dàng nếu bị phát hiện và hơn hết không ai biết được tôi đã chết như thế nào đâu.'' Đây là thời kì mà quyền lực và tiền bạc có thể làm nên tất cả nếu ta có chúng. Ở đây có những năng lực kì lạ tồn tại tại thế giới này. Ví dụ như Ma Pháp và giả kim thuật. Theo truyền thuyết thì đó là năng lực được Chúa ban xuống. Trong số năng lực được ban thì có người có năng lực chữa bệnh. Những người như vậy được gọi là ''Người chữa bệnh* (Healer**). *(AD:''Mình không biết dịch sao nên dịch thành như vậy) Ngoại trừ Linh mục thì còn 2 năng lực nữa: Pháp sư (Wizards**) và Giả Kim Thuật (Alchemists**). **(AD:''Mình sẽ gọi là người chữa bệnh, pháp sư và giả kim thuật.'') Linh mục là người có năng lực chữa bệnh rất mạnh. Một số người khác cũng có năng lực chữa bệnh nhưng khá yếu vì vậy phải sử dụng đến các đồ vật để hỗ trợ họ, chẳng hạn như đá ma pháp, v.v. Helaler là tên gọi chung của các những người mang sức mạnh chữa bệnh. Và ngôi đền chính là nơi sẽ quản lí những người có năng lực này dù họ có năng lực yếu hay mạnh. Tôi tặc lưỡi rồi quay đầu lại. “Đâu phải chỉ Thánh điện thôi đâu. Khi tôi còn làm việc cho Hầu tước Forsetti, người thân cận với ngôi đền, nếu bị ông ta bắt được thì cũng bị kết án tử hình ngay. " “Và tôi khá chắc rằng, với sự ''may mắn'' của mình, thì với tôi cái chết sẽ không còn xa nữa.” Những người chữa bệnh họ chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền miễn là họ có thể chữa lành mọi bện và vết thương cho tất cả mọi người. Nhưng khác với những nghề nghiệp khác thì những người đó cần phải vào đền thờ. Nếu không họ sẽ được coi là những kẻ chữa bệnh bất hợp pháp. Nói cách khác, nếu ai đó mang danh bác sĩ nhưng không có giấy phép hành nghề, họ sẽ bị những quân lính của đế quốc truy đuổi, không chỉ vậy họ còn bị điện thờ và một số quý tộc thân thích với điện thờ nhắm đến. Và hơn hết, tôi thích công việc hiện tại của mình là thẩm định và bán trang sức (giả), mặc dù đó là một công việc khá (rất) nguy hiểm… Nhưng tôi lại thích công việc này hơn làm bác sĩ bị nhiều người nhắm đến. Andrew, người vẫn đang đứng cạnh tôi nhún vai. "Chà ... cô vẫn cố chấp như vậy." Sau đó, anh ấy nháy mắt và cười với tôi. "Cô sẽ ''lụm'' nhưng người đó, phải không?" "Có lẽ vậy, nhưng tôi không gọi muốn gọi đó là"lụm" ''.Tôi chưa biết về việc phải làm gì tiếp theo. Đó là lời nói hay khiến mọi người hiểu lầm. Andrew nhếch mép và quay lưng đi nhanh chóng. “Oh, quán tôi có khách rồi này. Tôi đi đây! ” Sau đó anh ta đi nhanh vào trong quán bar, và tôi bắt đầu cảm thấy không ổn. 'Ôi chết' Tiếng cười lớn của Andrew khiến người đàn ông đang ở trước cửa nhà tôi quay đầu về phía tôi. "Andrew, anh là đồ chết tiệt" Tôi sẽ phải chữa trị cho hai người này. Thở dài một tiếng, tôi bước ra khỏi nơi tôi đang ẩn nấp.
0 Nhận xét